"Đương nhiên là vì tạo phúc cho thiên hạ bách tính rồi".
"Vậy ông có từng nghĩ qua, kết quả thế nào mới là lựa chọn tốt nhất cho dân chúng Đại Lương không? Thứ chúng ta phải trung thành với rốt cuộc là một người hay là thiên hạ?"
Lưu Bất Đắc lập tức sững người ra ở đó.
Hiên Vũ Khuyết lên ngôi khiến dân chúng Đại Lương chưa từng có được một ngày yên ổn, chắc chắn không ổn.
Hiên Vũ Ngọc Nhi lên ngôi, mặc dù nói là vô hại với dân, nhưng dù sao cũng là một cô gái nhỏ, bất cứ chuyện gì đều phải dựa vào người khác quyết định, bản thân rồi sẽ có một ngày phải rời khỏi triều đình, không chừng có một ngày Hiên Vũ Ngọc Nhi sẽ bị người khác điều khiển, hơn nữa cho dù Hiên Vũ Ngọc Nhi có lên làm vua thì sau này cũng chỉ có thể lựa chọn con cái của Hiên Vũ Ngọc Nhi kế thừa ngai vàng, máu huyết của gia tộc Hiên Vũ chắc chắn không thể tiếp nối được nữa.
Lãnh Thiên Minh lên ngôi thì hoàn toàn khác, một hoàng đế tốt có năng lực, có sự quyết đoán, yêu dân như con, đó chắc chắn là điều tốt nhất với bách tính Đại Lương, nhưng dù sao hắn cũng là người của Bắc Lương, làm sao có thể chấp nhận được đây.
Thấy Lưu Bất Đắc mãi không lên tiếng, Lãnh Hàn cười nói: "Những gì Lưu đại nhân nghĩ ta cũng đã nghĩ qua, nhưng kỳ thực tất cả không phức tạp như vậy đâu, có một suy nghĩ đơn giản là có thể giải quyết được".
"Ngươi biết ta đang nghĩ gì ư?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-tu-yeu-nghiet/779949/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.