Dịch : Trixie Lynn
Thẩm Đường không thích trốn tránh, anh thẳng thừng không né tránh, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Quan Độ như thể đang chờ xem cậu diễn trò đến bao giờ.
Quan Độ lại tiến gần thêm một chút, gần đến nỗi mũi cậu gần như chạm vào mũi Thẩm Đường.
"Anh luôn đưa ra yêu cầu với em, phải chăng em nên đòi lại chút lợi ích?"
Cậu nói với giọng nhẹ nhàng, mềm mại mang theo sự quyến rũ đầy lôi kéo.
Ánh mắt Thẩm Đường sắc bén, anh hơi nghiêng đầu ra sau một chút nhưng hơi thở của anh lại đầy mùi hương từ người Quan Độ.
Quan Độ đã đổi mùi nước hoa, lần này không phải là hương cam ngọt ngào mềm mại như trước, mà là mùi gỗ lạnh lùng, nhẹ nhàng đến mức gần như không thể cảm nhận được, lại mang chút mạnh mẽ.
Có lẽ đây là một dấu hiệu, Quan Độ không phải là một cậu bé thuần khiết như anh vẫn tưởng, mà cũng giống như anh, là một con thú hoang dã có tính cách mạnh mẽ.
Thế nhưng sự xâm nhập của mùi hương này, Thẩm Đường không thể nào tránh khỏi.
Anh có chút khó chịu, giọng điệu lạnh lùng:
"Cậu muốn gì nữa?"
Giọng Thẩm Đường vừa lạnh lùng vừa thiếu kiên nhẫn, nhìn qua thì giống như những tên bạc tình, lạnh lùng, là sự bạo lực ngôn từ, là phương pháp ép buộc tâm lý.
Quan Độ nghiêng đầu vẻ mặt rất trong sáng nhưng ánh mắt lại dính chặt vào đôi môi của Thẩm Đường, có một cảm giác muốn cắn xé, muốn làm tổn thương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoc-de-khong-duoc-nhu-vay/2892109/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.