Dung Tỉnh hỏi xong đợi rất lâu nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ phía An Miên.
Bầu không khí trầm mặc này khiến Dung Tỉnh cảm thấy căng thẳng đến nghẹt thở, đồng thời không khỏi cảm thấy tức giận, suy nghĩ hung ác cũng trỗi dậy từ tức giận. Gan nhóc con này càng ngày càng lớn rồi, vậy mà ngay cả khi đối mặt cũng dám lơ anh.
Lúc trước cách một đường dây điện thoại không làm được gì thì đành thôi, chẳng lẽ giờ lại không trị được?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Dung Tỉnh dừng ở trong túi. Anh muốn xem thật kĩ xem vị thần tối cao khi làm lơ anh sẽ trông như thế nào.
Nhưng hình ảnh thu về lại khiến anh ngạc nhiên vô cùng.
Nhóc con bé xíu đang rúc vào một góc tối trong túi, tay ôm đầu, dùng hai tay che kín mặt mình, cả người cuộn tròn lại như một quả bóng.
Dung Tỉnh không nhịn được duỗi tay ra túm lấy An Miên, lấy cậu ra ngoài.
Lúc anh chạm vào, An Miên hơi run, cậu khẽ giãy dụa đôi chút nhưng vẫn giữ nguyên tư thế cuộn người lại như một quả bóng.
Dung Tỉnh dùng đầu ngón tay chọt vào đôi tai để lộ ra ngoài của An Miên, hơi nóng.
Dung Tỉnh đưa An Miên lại gần tầm mắt mình, còn lấy kính lúp ra tỉ mỉ quan sát, tai cậu quả thực đỏ bừng lên.
“Cậu…” An Miên xấu hổ đến run cả người, cuối cùng khẽ giọng nói, “Đừng nhìn tớ như thế mà… Không, đừng dùng kính lúp nhìn tớ như thế…”
Dung Tỉnh không khỏi bật cười. Chỉ là một câu hỏi mà thôi, lâu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoc-than-hai-centimet-mac-hieu-hien/3022405/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.