Sáng hôm sau, Anthony ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành lớn, nhìn người anh họ với vẻ vừa khâm phục vừa ngao ngán, anh cười nói:
- Hawk này, tôi thấy những điều người ta nói về anh thật đúng: anh không có hệ thần kinh trong người. Vào ngày đám cưới của anh mà tôi lo lắng còn nhiều hơn cả anh nữa.
Chỉ mặc cái áo sơ mi trắng có diềm xếp nếp, chiếc quần bình thường màu đen, và cáo áo gile gấm thêu kim tuyến bạc, Jordan vừa mới chấm dứt buổi họp cuối cùng với người quản lý bất động sản của bà nội chàng, liền xem giấy tờ báo cáo về công việc kinh doanh của mình, vừa xem vừa đi lui đi tới trong phòng ngủ. Người hầu đi theo sau lưng chàng một bước, anh ta bối rối, khó khăn trong việc vuốt lại chiếc áo sơ mi do thợ cắt khéo lép cho ngay thẳng, và quét những đốm xơ vải li tu dính vào ống quần.
- Đứng lại đi Jordan - Tony nói, cười thương cho anh hầu - Matthison khổ sở đi theo anh mệt hết hơi rồi đấy.
-Hả? - Jordan dừng lại, nhìn Tony.
Người hầu thừa cơ hội ấy, chụp cái áo vest đen do thợ đo cắt thật đẹp, đưa lên trước mặt chàng, khiến chàng không còn cách gì khác hơn là phải chuồi tay vào tay áo.
- Anh nói cho tôi biết tại sao anh quá thờ ơ không lưu tâm đến chuyện đám cưới của anh như thế? Chắc anh biết chỉ có mười lăm phút nữa là cử hành lễ cưới rồi, phải không?
Hất đầu ra dấu cho người quản lý bất động sản đi ra, Jordan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-ca-tuyet-voi-something-wonderful/417994/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.