Alexandra đi thẳng từ phòng làm việc của Jordan vào tiền sảnh, nàng báo cho người quản gia biết Penrose và Filbert không bị bắt làm việc ở bếp nữa, và nhờ Higgins đưa hai người đến phòng ăn điểm tâm, rồi với nụ cười mỉm trên môi, nàng đi docï theo hành lang.
Thông thường phòng ăn buổi sáng có ánh nắng ban mai và cảnh đẹp ngoài vườn làm cho tinh thần nàng hưng phấn, nhưng bây giờ thì nàng đi vào phòng đóng cửa lại, nụ cười sung sướng vì số phận các lão bộc được cải thiện bỗng biến mất trên mặt nàng. Rồi nàng đến đứng nơi cửa sổ nhìn ra vườn hoa, cảm thấy lòng buồn rười rượi. Nàng có cảm giác như nàng vừa đánh nhau với những kẻ khổng lồ. Va nàng thua.
Nàng cảm thấy xấu hổ và hoảng sợ, đưa hai tay lên che mặt, và nhìn vào sự thật khủng khiếp. Về thể xác, bây giờ dễ chung đụng với Jordan Townsende hơn trước đây một năm rất nhiều. Ôi, nàng có thể chống lại sự tức giận của chàng, nhưng không chống lại được những nụ hôn của chàng. Nụ hôn dịu dàng ác liệt làm bừng bừng cơ thể, linh hồn và trái tim của nàng. Mặc dù trong mấy tháng vừa qua, nàng đã thu gặt được những kinh nghiệm
và sành sỏi, mặc dù nàng đã biết, nhưng Jordan Townsende vẫn có thể làm nàng bủn rủn, rã rời như chàng đã làm khi nàng 17 cái xuân phơi phới.
Hồi nãy nụ cười của chàng đã làm cho nàng tan chảy, nụ hôn của chàng làm cho nàng cháy bỏng, và đầu hàng trước ý muốn của chàng. Nàng thở dài chán nản, tựa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-ca-tuyet-voi-something-wonderful/418018/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.