Khi Alexandra xuống xe, ánh trăng chiếu sáng dãy nhà nằm trên phố Upper Brook. Nàng lấy chìa khóa để mở cửa ngôi nhà số 3. Đẩy cửa mở hé ra một chút, nàng nhìn vào tiền sảnh. Như lòng nàng mong muốn, Higgins và gia nhân trong nhà đều đi ngủ hết.
Nàng vào nhà, rón rén đi lên cầu thang, đến phòng ngủ của nàng, nàng do dự, phân vân không biết chị hầu phòng còn thức đợi nàng hay không, mặc dù nàng đã dặn đừng đợi. Nàng không mở cửa, đi thẳng theo dãy hành lang, hai bên có nhiều phòng dùng cho khách. Đến cuối hành lang, có chiếc cầu thang để dẫn lên tầng trên. Nàng đi lên cầu thang, đến phòng cuối cùng trên hành lang. Nàng mở cửa, nhìn vào trong phòng. Phòng này bỏ trống lâu ngày, nguyên là phòng dành cho bà gia sư. Nàng đi vào phòng, mỉm cười sung sướng vì nàng đã sáng ý. Nàng cởi găng tay, ném lên cái vật lờ mờ mà nàng đoán là cái tủ. Nàng vẫn giữ lời hứa: nàng về nhà kia mà.
Ngoại trừ việc khi chồng nàng về nhà, vào phòng ngủ để thực hiện sự trừng phạt, thì sẽ không có nàng.
Nghĩ đến chuyện chàng sẽ rất tức giận, bỗng nàng ớn lạnh xương sống, nhưng nếu cứ vào phòng ngủ để chịu đựng số phận chỉ có Chúa mới biết, nàng cảm thấy quá khủng khiếp không chịu đựng được.
Nàng định ngày mai, khi nàng đã lấy tiền của Penrose bán chiếc đồng hồ rồi, nàng sẽ đợi lúc Jordan không có nhà, nàng với hai lão bộc sẽ rời khỏi London.
Cởi áo ra, Alexandra nằm dài trên chiếc giường chật hẹp, không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-ca-tuyet-voi-something-wonderful/418024/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.