Vào sáng hôm sau, trời vừa bình minh, nàng đã hỏi:
- Dậy chưa, thưa công tước?
Jordan mở mắt he hé nhìn vợ ngồi bên cạnh mình trên giường. Chàng trả lời nho nhỏ:
- Chào buổi sáng - Chàng đưa mắt nhìn vào cổ áo ngủ có hình chữ V của nàng rồi hỏi tiếp, giọng chàng khàn khàn ngái ngủ - Mấy giờ rồi?
Chàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời không có màu xanh, chỉ có màu xám pha hồng
Không như Jordan, Alexandra thức cả đêm, nên không cay ngủ. Nàng tỉnh táo đáp:
- Sáu giờ
- Em đùa à? - chàng nói. Trời còn sớm, chàng ngạc nhiên không biết sao nàng dậy sớm như thế, nên nhắm mắt lại và hỏi tiếp - Có ai bệnh à?
- Không
Chàng mỉm cười, những nét nhăn nhó hiện ra bên hai khoé mắt nhắm nghiền của chàng. Chàng nói lầu bầu:
- Chỉ có bệnh hoạn hay chết chóc mới khiến cho người ta dậy sớm như thế này thôi. Nằm xuống ngủ lại đi
Alexandra cười trước câu nói đùa vui vẻ của chàng, nhưng nàng lắc đầu đáp:
- Không
Mặc dù nhắm mắt, Jordan vẫn biết vợ chàng đang cười và biết mông nàng đang cọ sát vào đùi chân chàng. Thường thường nàng cười dè dặt, không thoải mái, và tránh đụng chạm chàng, trừ những lúc làm tình
Chàng ngạc nhiên khi thấy sáng nay nàng vui vẻ một cách khác thường, chàng bèn mở mắt, nhìn nàng. Mái tóc xoã hai vai, da láng bóng tràn trề sức khỏe, trông nàng thật ngon lành. Nàng còn trông có vẻ như đang suy nghĩ cái gì trong óc. Cố dằn lòng khỏi kéo nàng nằm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-ca-tuyet-voi-something-wonderful/418036/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.