Les mỉm cười với người hùng của cô. “Cảm ơn anh đã giúp tôi thoát khỏi anh ta.”
“Vinh dự của tôi.” Đôi mắt gợi cảm của anh ta lấp lánh.
Vinh dự. Nhớ không nào? Cô chỉ còn... thoáng nhớ.
“Tôi là Les.” Cô nói, giơ tay ra. Lòng bàn tay ấm áp của anh như tan chảy trong tay cô, cô nhìn thấy một chớp sáng, và nghe thấy một tiếng... ầm vang dội của sấm. Chỉ là cơn bão bên ngoài kia, không phải là sự thăng hoa cảm xúc. Rồi lại một chớp sáng nữa, nhưng cô gần như không để ý.
Cô cũng gần như không nhận thấy quầy bar trở nên tối om, tiếng rì rì của lò sưởi, của TV, và của lò nướng trong bếp phụt tắt. À, nhưng cô nhận thấy lòng bàn tay anh vừa vặn trong tay cô, mùi xạ hương, mùi đàn ông của anh tràn ngập phổi cô. Sự im lặng lơ lửng, nhưng chỉ trong một phần ngàn giây, bởi nó bị xua đi sau đó bằng những tiếng rên rỉ, phàn nàn của các khách đang dùng bữa tối.
“Tôi nghĩ cuối cùng thì cơn bão cũng đến,” Les nói thấy bất an, không phải vì thời tiết, không phải vì bóng tối, mà bởi sự gần gụi và nhận thức thể xác mà cô không cảm thấy đã từ lâu rồi.
“Đúng thế.” Giọng người đàn ông sâu, mạnh mẽ và gần gũi. Anh ta tiếp tục nắm tay cô. “Cô sợ bão không ?”
“Không.” Hơi thở thì thầm của anh vuốt ve gò má cô.
“Cô chắc không?” Ngón tay cái của anh vuốt ve mu bàn tay cô. “Bởi vì cô đang run lên đây này.”
Không khí nghẹn trong cổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-le-tu-than/122753/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.