Chương 35: Một bức ảnh, một cái tên Edit & beta: Cún Chuyến bay bị hoãn hơn hai tiếng, đến khi máy bay an toàn hạ cánh tại Sân bay Quốc tế Hải Thành thì đã là chiều tối. Thoát ra khỏi khu vực lấy hành lý, Đồng Uyển Thư không màng đến hình tượng hay thể diện nữa, lao thẳng vào vòng tay của Tạ Quyến Hòa. Trên người anh tỏa ra mùi gỗ mà cô quen thuộc. Thơm dễ chịu. Nửa tháng không gặp, trái tim trống rỗng của Tạ Quyến Hòa được lấp đầy khi Đồng Uyển Thư ôm vào lòng, theo đó là cảm giác nhớ nhung bao trùm. Giữa bao ánh mắt nhìn, Tạ Quyến Hòa kiềm chế không hôn Đồng Uyển Thư, một tay giữ chặt chiếc vali mượt mà của cô, một tay đặt lên eo cô. Giọng trầm ấm vang bên tai cô: “Gầy rồi.” Phần mỡ khó nhọc mới lên ở eo lại biến mất, “Chẳng phải không ăn uống đầy đủ sao?” “Có đâu. Thực ra là trở về trạng thái bình thường, Tạ Quyến Hòa ở bên nấu ăn ngon mỗi ngày, eo cô còn mập ra một chút cơ mà.” Dương Tốc che tay ho khẽ, nhắc nhở bên cạnh: “Anh Quyến, gần tới giờ rồi.” Đồng Uyển Thư ngẩng đầu ra khỏi vòng tay Tạ Quyến Hòa: “Hử? Anh phải đi công tác à?” “Không, tối nay có bữa cơm với bên Phát triển Kinh tế.” “À. Thế thì tốt. Nửa tháng không gặp, nếu anh còn đi công tác nữa thì thật là tội nghiệp cho chúng tôi.” Tạ Quyến Hòa cũng không nỡ rời xa cô: “Muốn đi cùng không?” Nếu chuyến bay đúng giờ thì còn có thể ở bên cô thêm hai tiếng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-sac-me-nguoi-tay-tu-nhat-tieu/2909551/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.