Nếu chết rồi, cô sẽ không cần phải đối diện với thế giới đen tối này nữa…
Một cô gái đứng trên lan can sân thượng của trường học, ánh mắt vô thần tuyệt vọng nhìn lên bầu trời, mặc kệ những lời khuyên ngăn của thầy cô và cha mẹ đằng sau, một lòng muốn nhanh chóng kết thúc sinh mạng này.
“Cô thật sự cam lòng muốn chết như thế?”
Ngay thời điểm cô gái định tiến thêm bước nữa, thì có một giọng nói vang lên trong đầu cô.
Ai vậy?
“Tôi là ai không quan trọng.
Cô chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi là được.”
Cam lòng? Cô không cam lòng.
Cô cũng muốn sống một cách vui vẻ như những học sinh cùng lứa khác, chỉ cần tập trung vào việc học và vui chơi, không cần phải e ngại hay sợ hãi mọi thứ xung quanh.
Nhưng thực tế khắc nghiệt không cho cô điều đó.
“Hải My, cô nhìn xuống dưới đi.
Cô thấy gì?”
Cô gái hơi ngước mắt xuống.
Cô nhìn thấy những học sinh từng bắt nạt cô, thấy cả người con trai cô thích nhưng khiến cô thành trò cười cho toàn trường.
Mỗi người đều mang ánh mắt lo sợ nhìn về phía cô, nhưng chẳng hề có chút thương xót hay ăn năn nào.
“Thấy chưa? Cô chết đi cũng chẳng thay đổi được sự thối nát của những người đó, rồi bọn họ sẽ tìm cách để ém nhẹm chuyện này xuống, và người đau khổ nhất chỉ có gia đình cô mà thôi.”
Hải My dường như bị những lời này đả động, hơi lùi bước về phía sau.
Người trong đội cứu hộ bắt kịp thời điểm kéo cô xuống giữ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-the-phu-thuy-cua-hoang-tong/2288969/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.