Thời gian quay ngược lại rạng sáng đêm hôm trước.
Đoàn người Mộc Cát Sinh rời khỏi Nghiệp Thủy Chu Hoa. Chu Ấm Tiêu hiện nguyên hình, chở theo hai người bay vút lên trời.
Điểm đến của họ là Bồng Lai.
Chu Tước ngày bay được vạn dặm, nên dù Bồng Lai nằm tận ngoài biển khơi xa xôi thì cũng chỉ chớp mắt là đến.
Không bao lâu sau, không khí bốn phía bắt đầu trở nên ẩm ướt. Màn đêm không còn tối tăm u ám mà lấp lánh ánh sao xuyên qua tầng mây, và từ bên dưới, tiếng sóng vỗ bờ vọng lên rì rào.
“Lão Ngũ, thả chúng tôi chỗ bến phà là được.” Mộc Cát Sinh nói: “Nguyên hình của chú to quá. Lần này chúng ta đi gây chuyện chứ không phải tới làm khách, phải đi nhẹ nói khẽ, đừng lố quá kẻo lộ lại quê.”
“Giờ là lúc nào rồi chứ.” Chu Ấm Tiêu bất lực, “Lão Tứ, anh chỉ biết chọc người ta thôi.”
Bồng Lai là núi tiên giữa biển, người thường khó mà đặt chân đến được. Nhưng cách núi không xa có một bãi đá ngầm, nơi đó dựng một bến phà, trên bến buộc một chiếc thuyền không đáy, tiện cho khách lạ ra vào.
Đêm ấy là đêm trăng tròn, bóng trăng khổng lồ phản chiếu trên mặt biển. Bãi đá ngầm nằm ngay chính giữa bóng trăng, trong vầng sáng màu trắng sữa có một chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu.
Chu Ấm Tiêu đáp xuống bãi đá ngầm, hai người nhảy xuống từ trên không. Sài Thúc Tân cúi người tháo dây thừng, Mộc Cát Sinh vỗ nhẹ lên lông cánh Chu Tước, bảo: “Lão Ngũ, đưa đến đây là được.”
Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-bach-song-hi/3003600/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.