Ký Nhu khẽ run lên, chậm rãi buông tay đang che mắt xuống, ánh mắt chạm vào đôi đồng tử sâu thẳm như nhìn thấu lòng người của Lục Tông Viễn. Hai người lặng lẽ đối diện một lúc, nàng dần dần mềm lòng, khẽ lắc đầu, không nói gì, biểu tình nhu thuận khác thường.
Lục Tông Viễn kéo đai lưng, mở rộng vạt áo, ánh mắt mang theo vẻ thưởng thức lướt qua nàng từ trên xuống dưới, không chút rời đi. Hai tay hắn nhẹ nhàng tách chân nàng ra, đang định tiến vào thì cảm thấy Ký Nhu đột nhiên co rút lại. Hắn nhíu mày, hỏi: “Vẫn sợ à?”
Ký Nhu gật đầu, lại lắc đầu. Hắn bật cười bất đắc dĩ, cúi đầu khẽ cắn lên ngực nàng một cái, vừa định tiến thêm, Ký Nhu khẽ kêu lên một tiếng, liên tục lắc đầu: “Đừng làm như vậy…”
“Không như thế nào?” Lục Tông Viễn nhịn cười hỏi, thấy nàng chỉ lắc đầu, mặt đỏ như máu, hắn bèn không miễn cưỡng nữa, thở dài nói: “Được rồi, không như vậy.”
Nghĩ một lúc, hắn luồn tay vào trong tiểu y, chỉ thấy nàng lúc thì nhíu mày, lúc thì giãn ra, đôi môi hồng hé mở, ánh mắt dần phủ một tầng sương mù, muốn nói lại ngại. Hắn mỉm cười hôn lên môi nàng, khẽ hỏi: “Ừm, thế giờ muốn thế nào? Thế này… có muốn không?”
Ký Nhu nghẹn ngào một tiếng, yếu ớt gật đầu.
Ký Nhu ngủ một giấc thật sâu, giữa chừng tỉnh dậy, thấy ngoài màn trướng ánh nến lay động, sáp nhỏ như giọt lệ tàn, thì ra đêm đã khuya. Nàng lặng lẽ nằm yên một hồi, mới cảm thấy cổ họng khô rát
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/2996725/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.