Xích Thố cõng hai người một lúc mà vẫn ung dung nhấc vó, dọc đường cuốn bụi tung trời, thoáng chốc đã tiến vào Hạ Lan khẩu. Quan thủ giữ cửa vừa trông thấy Ký Nhu liền vội vàng mở cổng, lại liếc mắt nhìn vật thể đen sì sì bị kéo lê phía sau như con gấu đen nằm bẹp hóa ra là một người sống! Lập tức kinh hãi, vội tiến lên cởi dây, mấy tên binh tốt hợp sức khiêng Dã Lợi Xuân vẫn còn hôn mê, đưa thẳng về dịch quán Hạ Lan huyện để bẩm báo với Lương Vương.
Lúc ấy Lục Tông Viễn chỉ mới nghe nói Ký Nhu rời khỏi huyện nha, cứ tưởng nàng giận dỗi đôi chút nên cũng chẳng để tâm, chỉ bảo Triệu Sắt trói chặt Đóa Vân, lúc này đang áo quần xộc xệch , rồi lại cho gọi Trình Tung cùng chư tướng đến bàn việc. Chuyện đang nói được nửa chừng, chợt nghe người hầu bẩm: “Phùng cô nương bắt được Dã Lợi Xuân rồi.” Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai hiểu ra sao, toàn đầu óc ngập trong mây mù.
Lục Tông Viễn cũng khó tin nổi, ngẩn người một lát mới hỏi: “Người đâu?”
Vài thị vệ hợp sức khiêng Dã Lợi Xuân vào, sợ y tỉnh dậy liều mạng, lại gia thêm mấy sợi dây trói, năm hoa bảy tréo quẳng dưới đất. Lục Tông Viễn khom người thử hơi thở, ánh mắt đảo nhanh qua gương mặt tím tái vì đông cứng của y, chợt thấy Ký Nhu bước vào, mặt mũi bị gió cát phủ đầy, bụi đất lấm lem. Hắn liền đứng dậy, nhíu mày hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Ký Nhu điềm nhiên đáp:” Ở hồ Trăng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/2996733/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.