Bên ngoài hang động, tiếng mưa dần nhỏ đi. Bên trong, ánh lửa bập bùng, bảy người trong đội thám hiểm vây quanh cái hố vừa được đào lên, mỗi người một biểu cảm khác nhau.
"Anh Sở, có tiếp tục đào xuống không?" Lỗ Trường Phong ngồi xổm bên cạnh hố, ngẩng đầu nhìn anh Sở.
"Khoan đã." Bạch Tẫn Thuật híp mắt, cúi đầu quan sát đống hài cốt trong hố. "Trung tâm thương mại của Tổ Chức có kỳ tích nào có thể giám định niên đại của mộ phần không?"
Cặp mắt của anh Sở đúng là không tốt lắm, đến mức phải nheo lại mới có thể nhìn rõ đường nét đại khái của những vật tĩnh trong hố.
Nhưng theo một nghĩa nào đó, thị lực của cậu lại quá tốt.
Dị thường sẽ thu hút dị thường, sự thần bí sẽ hấp dẫn sự thần bí.
Trong đôi mắt thuộc về sinh vật thần thoại này, bất cứ thứ gì dính dáng đến Cthulhu đều sáng lên như bị đánh dấu bằng bút dạ quang. Như thể chúng được cài đặt một hệ thống radar chuyên dụng để phát hiện dị thường và cảm nhận sự huyền bí.
Nếu không thì cậu cũng chẳng thể nào ngay lập tức nhìn ra sau lưng Lỗ Trường Phong có thứ gì đó.
Nhưng dù có thể nhận ra sự bất thường, cậu vẫn không thể nhìn thấy bản chất thực sự của nó, nên phải nhờ người khác quan sát giúp.
"Có." Trương Lộc dường như rất quen thuộc với loại kỳ tích chuyên về kiến thức cơ bản này. "Tôi có [Tinh thông khảo cổ sơ cấp]."
Lần trước nói có [Tinh thông địa lý sơ cấp] cũng là cô nàng. Bạch Tận Thu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huong-dan-quy-tac-sam-vai-quai-dam/2707768/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.