Edit: Mưa
———
Trong mấy ngày Phó Văn Thiện ở thành điện ảnh, Tạ Vãn Tinh cảm thấy sinh hoạt hằng ngày của mình không thay đổi gì mấy.
Đơn giản là tối về khách sạn, bên cạnh có thêm một người làm ấm giường mà thôi.
Điều khác biệt duy nhất chắc là anh cảm thấy hình như thời gian trôi nhanh hơn.
Mới nháy mắt đã hết 7 ngày rồi, Phó Văn Thiện cũng đã sắp xếp hành lý xong hết, chuẩn bị chiều mai bay về.
Sáng hôm nay không có cảnh quay của Tạ Vãn Tinh nên anh không cần đến phim trường.
Anh ngồi bên mép giường nhìn Phó Văn Thiện, không mang giày mà để chân trần đạp trên thảm, cố ý hỏi: "Mai cậu bay chuyến mấy giờ vậy?"
Rõ ràng anh đã thấy Phó Văn Thiện đặt vé máy bay 5 giờ chiều rồi.
"5 giờ chiều." Phó Văn Thiện kiểm tra lại hành lý lần nữa rồi đóng vali lại.
Hắn quay đầu nhìn Tạ Vãn Tinh, giống như nói đùa nhưng cũng không giống nói đùa: "Sao lại hỏi nữa? Anh không muốn tôi đi à?"
Đương nhiên Tạ Vãn Tinh không thèm nhận: "Tôi nhớ nhầm thời gian nên hỏi thôi."
Anh đảo tròng mắt, định tối nay bàn bạc với đạo diễn chuyển cảnh quay tối nay sang ngày mai.
Nhưng đến tối, anh đi tới cạnh đạo diễn, còn chưa kịp mở miệng thì đạo diễn đã lên tiếng trước: "Tiểu Tạ, cậu tới vừa lúc.
Quên nói với cậu cảnh quay tối nay của cậu chuyển qua hôm sau rồi.
Biên kịch Lý nói quay cảnh khác trước nên tối nay cậu không cần ở lại đây đâu."
Tạ Vãn Tinh: "...!Vâng."
Đương nhiên anh hiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huong-dan-yeu-lan-dau-cua-bac-thay-dien-xuat/1264238/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.