Đàn ông và phụ nữ hôn nhau vốn dĩ là đau. Hôn đến mức môi đỏ phồng, tê dại rách da, hơi thở dồn dập mới thôi.
Tối cuối tuần, Giang Văn Khê chọn chiếc áo khoác nhung màu xanh nước biển mà bình thường cô thích nhất nhưng lại không nỡ mặc, cổ áo bằng lông thỏ rất mịn, cổ áo, tay áo, túi áo đều thiết kế ren bướm mang phong cách đặc biệt, thêm áo len đan tay màu trắng, trông rất ngọt ngào xinh xắn.
Đến giờ tan sở, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, còn nói với Nghiêm Tố đang làm việc trước máy vi tính: “Chị Nghiêm, em đi trước nhé, cuối tuần vui vẻ”.
Nghiêm Tố đẩy mắt kính lên, quan sát cô đang mặc áo khoác vào, đùa: “Hôm nay ăn mặc đáng yêu thế, buổi tối hẹn hò với bạn trai phải không?”.
Cô e thẹn gật đầu: “Vâng”.
“Chơi vui nhé”, Nghiêm Tố cười khẽ.
“Cảm ơn chị Nghiêm, chúc chị cũng có ngày cuối tuần vui vẻ”, mặc áo xong, cô xách túi ra khỏi văn phòng.
Đối mặt với màn hình vi tính, Nghiêm Tố dừng đôi tay đang gõ bàn phím.
Dần dần, nụ cười bên khóe môi biến mất. Chị cũng một thời son trẻ, nhưng chưa bao giờ được nếm trải mùi vị ngọt ngào của tình yêu như những cô gái bình thường. Có lẽ là hôn nhân thất bại của chị gái đã tạo ra bóng đen nặng nề cả đời đè lên chị.
Thà thiếu còn hơn.
Đó là nguyên tắc của chị.
Chị thà sống một mình cả đời, cứ sống như vậy, cũng không muốn giống chị mình, gặp người không đúng.
Nhưng, người đàn ông chị hằng mong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huong-ve-trai-tim/274353/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.