Tác giả : Lila
Cô mời bà ấy đi vào, rồi ra hiệu cho Di Giai lén lút gọi cho Diệp Bách Điền để ông ấy có thể nghe bà Hứa, à…phải là Điền Quân Dao từ từ thuật lại câu chuyện xưa đầy đau thương kia.
“Tên thật của tôi là Điền Quân Dao sinh ra vào thời dân quốc, cha mẹ tôi đều là thương gia có tiếng khắp cả vùng C. Chẳng may năm tôi 18 tuổi thì vùng C bị quân giặt đánh chiếm. Trong lúc chạy nạn tôi cùng cha mẹ thất lạc nhau, nên tôi cùng các nạn dân đành theo một tàu đánh cá xui về phương Bắc để tránh nạn. Lúc đầu lương thực còn đủ dùng, nhưng ngày qua ngày, mọi người lại phải giảm khẩu phần ăn của bản thân lại, ngay cả nước mỗi ngày cũng chỉ được uống một cốc mà thôi. Khi thuyền sắp cặp bến thì gặp phải một người trung niên, râu tóc luồm xuồm dẫn đầu một đám người cầm dao, cầm búa, mặt mày đầy hung tợn chặn lại, không cho tàu cặp bến.
Họ bắt chúng tôi phải nộp hết tất cả của cải, tiền bạc, trang sức thì mới cho lên bờ, không thì lại phải chịu cảnh trôi dạt lênh đênh trên biển cả mênh mông. Vì quá sợ hãi cảnh ngày ngày đối diện với hiểm nguy nơi biển khơi nên tất cả mọi người đều đồng ý giao nộp tài sản. Nhưng…nhưng nào ngờ khi vừa lên bờ thì bị thủ hạ của người trung niên kia bắt trói lại, rồi họ..đẩy từng người…từng người xuống biển với mong muốn diệt đi đầu mối về những việc làm bẩn thỉu của họ. Mặc cho chúng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huu-duyen-tra-quan/1051074/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.