Tuy nhiên, vẫn là câu nói, không đánh kẻ đang cười, Đường Hán cũng không bóc trần sự thật mà liên tục nói cảm ơn.
"Chuyện nhỏ thôi, đều là chuyện tôi nên làm mà." Vương Cường xua tay liên tục, sau đó nói:
"Lúc tôi đi huyện trưởng Đổng có dặn là hỏi ông chủ Đường nếu có thời gian rảnh thì đi cùng tôi đến gặp ngài ấy nói chuyện một lát."
Vương Cường hoàn toàn không hiểu mối quan hệ giữa Đường Hán và Đổng Kiến Bân, thân là một huyện trưởng, muốn gọi một chủ nhà hàng nho nhỏ đến gặp rồi phất tay đuổi đi cũng không phải là vấn đề gì. Nhưng hôm nay lại đặc biệt dặn hẳn ta phải nói chuyện lịch sự với người này.
Đường Hán nói: "Được thôi, tôi sẽ đi cùng giám đốc Vương."
Đường Hán cũng đang muốn đi gặp Đổng Kiến Bân, đường dây này về sau còn rất có tác dụng, không thể dùng một lần liền ngắt được.
Thời điểm rời đi, Lạc Mỹ Huyên đưa cho Vương Cường một phong bì đỏ lớn, thế nhưng Vương Cường lại từ chối nhận.
Đùa sao, nếu hắn ta lấy phong bì từ người được huyện trưởng coi trọng thì thật sự là không muốn sống nữa rồi.
Đường Hán lần nữa đi vào tòa nhà chính quyền huyện, phát hiện bảng hiệu ở cửa phòng làm việc của Đổng Kiến Bân đã bị thay đổi, phó huyện trưởng đã trở thành huyện trưởng, quả nhiên là được thăng chức.
Sau khi đưa Đường Hán đến văn phòng Đổng Kiến Bân, Vương Cường lập tức rời đi. Lúc lãnh đạo gặp khách riêng thì nên tránh đi, đạo lý này hẳn ta làm việc ở văn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyen-mon-thien-y/577925/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.