Đường Hán không khỏi thở dài, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, không ngờ Chu béo lại bị giãm dưới chân mình nhanh như vậy, cuộc đời đúng là quá kì diệu.
"Ông cút đi, tôi không muốn quan hệ với chó."
Chu béo mắt thấy chức vị không giữ được, cặm hận nhìn Đường Hán liếc một cái, sau đó mặt sầm lại bỏ đi.
Lý Phú Quý và Dương Hoành Đạt cũng đi, Đường Hán chính thức tiếp quản nhà hàng cung đình Lý thị.
Anh hướng về phía nhân viên tuyên bố hai chuyện, Lạc Mỹ Huyên sẽ thay thế Chu béo, đảm nhiệm vị trí quản lý của quán. Thứ hai, quán ngừng kinh doanh để khắc phục tổn thât bảy ngày, toàn bộ nhân viên được điều chỉnh lại, những người được giữ lại sẽ được tăng ba mươi phần trăm lương, người không được giữ lại sẽ được nhận thêm ba tháng lương, rồi rời đi.
Sau khi tan họp, rất nhiều nhân viên ghé đầu thi thầm vào tai nhau rời đi, những người có quan hệ tốt với Đường Hán và Lạc Mỹ Huyên đều rời đi một cách vui mừng hớn hở, trong khi nhóm của Chu béo thì buồn bã, chán nản
Lạc Mỹ Huyên đi đến trước mặt Đường Hán nói: "Sao anh có thể để tôi làm quản lý vậy?"
"Cô không làm thì để ai làm? Tôi là bác sĩ, ship thức ăn còn tạm được, chứ quản lý quán thì sao tôi làm được chứ"
Lạc Mỹ Huyên nói: "Anh tín nhiệm tôi như vậy, không sợ tôi khiến quán làm ăn thất bại sao?"
"Đương nhiên là tín nhiệm cô, cô làm sao có thể so với Chu béo được?"
"Đừng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyen-mon-thien-y/577950/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.