Trên khán đài Âm Lăng Triệt đã kinh ngạc đến mức cằm sắp rơi xuống đất. Hắn hoài nghi Huyết Hồ trước mắt cùng người ngày ấy hắn chứng kiến có phải cùng một người hay không, nhưng một thân lãnh ngạo kia không thay đổi, không phải Huyết Hồ thì là ai!
Ngay cả tam hoàng tử Âm Lăng Mặc luôn luôn trấn định cũng hoàn toàn không bình tĩnh được. Lập tức cái nhìn với Huyết Hồ lại thay đổi, vẫn là một nữ tử không có đầu óc, làm người ta thấy chán ghét!
Tất nhiên là Huyết Hồ không biết suy nghĩ của bọn họ. Nếu như nàng biết, khẳng định nàng sẽ khiến cho phủ đệ của bọn hắn nổ tung.
“Phế vật chính là phế vật!” Âm Lăng Triệt chậm rãi mở miệng, trêu tức nhìn Huyết Hồ.
Huyết Hồ sắc mặt lạnh lùng, mâu trung lóe lên ánh sáng lạnh. Nàng ngẩng cao đầu, ngạo khí mười phần, lạnh lùng mở miệng nói: “Phế vật! Đến tột cùng ai mới là phế vật! Các ngươi cho rằng tinh thông cầm kỳ thi họa là rất giỏi sao? Bây giờ đang thời buổi loạn lạc, chiến tranh liên miên, chỉ dựa vào cầm kì thi họa là có thể chống đỡ không để kẻ thù bên ngoài xâm phạm nước ta sao? Biết cầm kỳ thi họa là giỏi à? Người ta ở trên chiến trường chém giết là vì bảo vệ quốc gia, mà đồ ký sinh trùng các ngươi cũng chỉ biết lấy chút tài hoa vô dụng của mình để khoe khoang! Lúc nước mất nhà tan, có khi ngay cả chết cũng không biết mình chết như thế nào!”
Xôn xao!
Lời này vừa nói ra như ném vào đám
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyet-ho-thien-ha-cuong-ngao-sat-thu-phi/2466689/quyen-2-chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.