Hiện lên trước mắt nơi đâu cũng là sương mù lượn lờ.
Rõ ràng là trời nắng, thời tiết tốt nhưng hải vực Tử Vong lại âm u, sát khí tận trời.
Toàn bộ nước biển ở đây đều là một màu đen, không thấy sự sống của sinh vật, dị thường thần bí cùng quỷ dị.
Sóng to quay cuồng, kinh đào chụp ngạn, khí thế hùng vĩ đồ sộ nhưng cũng không kém phần âm trầm khủng bố.
Tiếng sóng rít gào như mãnh thú, tựa hồ giây tiếp theo có thể cắn nuốt tất cả…..
Huyết Hồ đón gió mà đứng, tiêu sái phiêu dật động lòng người, tay áo bay phất phới.
Nàng mị hoặc xinh đẹp nhưng cũng vô cùng cuồng ngạo.
Tuyệt thế tao nhã của nàng thoáng chốc làm rung động linh hồn mọi người.
Người này làm sao có thể là phế vật!
Mặc dù chỉ là một nữ tử nhỏ nhắn đứng ở kia, bọn họ cũng có thể cảm giác được khí phách ngạo nghễ tỏa ra từ trên người nàng.
Sắc mặt nàng trầm tĩnh như nước, đôi mắt băng lãnh thản nhiên nhìn khắp nơi, mũi chân điểm nhẹ, thân hình nhoáng một cái liền nhảy trên con thuyền được neo bên bờ biển.
Lục Trúc thấy vậy cũng không yếu thế, mâu quang kiên định, theo sát Huyết Hồ phi thân nhảy lên.
Sau khi đứng vững tiểu nha đầu mới âm thầm cảm thán, may mắn đại công tử vì bảo hộ tỷ tỷ đã từng dạy mình tập võ. Nhưng mà vì có tư chất nên trong thời gian ngắn đã ngộ ra huyễn khí nhưng không nhiều. May mà đêm qua có nam tử thần bí cho nàng một viên thuốc, cũng động thủ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyet-ho-thien-ha-cuong-ngao-sat-thu-phi/2466726/quyen-2-chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.