Chưởng phong sắc bén mang theo khí thế lãnh liệt nổ vang, một thị vệ nặng nề nằm ở đó hộc từng ngụm từng ngụm máu tươi, nhiễm đỏ những đóa hoa rơi xuống, tăng thêm vài phần yêu dã. Ánh mắt hắn nhìn về phía Hắc y nhân tràn đầy kinh hãi cùng suy nghĩ sâu xa.
Hắn thân là một trong những thị vệ có huyễn thuật cao nhất mà vẫn không đỡ được một chiêu của nam nhân kia. Có thể thấy được võ công của người này bất phàm, có lẽ còn ở phía trên chủ tử của mình.
Nhưng Huyễn Minh quốc khi nào thì xuất hiện cao thủ bậc này? Hắn chưa nghe ai nói qua. Chuyện này đối với chủ tử thậm chí toàn bộ Huyễn Minh quốc là một nguy hiểm thật lớn. Nếu là địch, người này không diệt chỉ sợ sẽ không an bình.
Hắc y nhân nhìn tên thị vệ mang vẻ mặt suy nghĩ sâu xa, không hề xem nhẹ sát khí nơi đáy mắt hắn, ngón tay thon dài sờ vào trong tay áo, lập tức cười lạnh một tiếng: “Gặp phải ta chỉ có thể chết!”
Hắc y nhân vừa dứt lời, tên thị vệ chưa kịp kinh ngạc thì một phiến lá vàng mang theo sát khí sắc bén “Sưu” một tiếng xẹt qua cổ nam tử rồi lại bay trở về tay áo của Hắc y nhân.
Hắc y nam tử liếc mắt nhìn phiến lá vàng không dính chút máu nào, thản nhiên đút vào tay áo.
Chỉ thấy giây tiếp theo cổ tên thị vệ liền vỡ ra, máu tươi từ cái lỗ sâu không thấy đáy chảy ào ào ra ngoài, mùi máu tươi dày đặc xen lẫn với hương hoa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyet-ho-thien-ha-cuong-ngao-sat-thu-phi/76012/quyen-1-chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.