“Lam đại tướng quân tiếp chỉ!”
Công công vẻ mặt mang ý cười, âm thanh to lớn vang vọng toàn bộ đại đường.
“Thần tiếp chỉ!”
Lam Kì cung kính nói, ánh mắt nghiêm nghị, cúi đầu liền quỳ xuống.
Tiếp theo, chỉ nghe xôn xao một tiếng, toàn bộ liền quỳ xuống.
Đương nhiên, ngoại trừ Huyết Hồ.
Công công không hờn giận nhìn về phía Huyết Hồ đang đứng, lập tức sợ hãi than, thật đúng là mỹ nhân tuyệt sắc!
Khí chất tao nhã, dung nhan khuynh thành, quần đỏ áo đỏ, diễm lệ bức người, sợ là đệ nhất mỹ nhân Huyễn Minh quốc Thanh Tuyết công chúa cũng không bằng một phần vạn của nàng.
Chính là, trên người nữ tử phát ra hàn khí lãnh ngạo thực làm cho người ta kinh hãi, một đôi con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo hàn khí nhè nhẹ, tựa hồ có thể xem thấu nội tâm người khác, làm cho người ta không dám nhìn thẳng. Công công cảm thấy rất là nghi hoặc, Lam gia khi nào thì có một người như vậy?
Cảm giác không khí không thích hợp, Lam Kì nâng mắt, thấy Huyết Hồ đứng trong đám đông đang quỳ rất là nổi bật, mặt nhăn mày nhó, tiếng nói trầm thấp tức giận quát:
“Nghiệt nữ, còn không mau quỳ xuống!”
Quát xong lập tức lo lắng bất an nhìn về phía công công, cười lấy lòng, nói:
“Thực ngượng ngùng, tiểu nữ còn trẻ người non dạ, làm cho công công chê cười.”
Công công khẽ hừ một tiếng, rất là bất mãn.
“Tiểu thư” Lục Trúc quỳ trên mặt đất gọi một tiếng, kéo tay áo Huyết Hồ.
Huyết Hồ như trước là không chút nào quan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyet-ho-thien-ha-cuong-ngao-sat-thu-phi/76030/quyen-1-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.