Khóe môi chậm rãi nâng lên, đẹp, nàng không thể không thừa nhận, nữ tử trước mắt đẹp đến cực điểm, dùng cụm từ ‘khuynh quốc khuynh thành’ cũng khó có thể hình dung mỹ mạo của nàng, tươi mát lại theo vài phần xinh đẹp, vài phần mị hoặc, vài phần cuồng dã.
Nàng cười khẽ, đạm mạc như nước, xem ra ông trời đối với nàng cũng không tệ lắm, cho nàng dung nhan tuyệt thế. Huyết Hồ nở nụ cười, giống như cười nhạo, con ngươi lóe ra quang mang không rõ ý tứ hàm xúc. Tay lấy cây trâm trên đầu xuống, đi đến trước giường, cởi y phục nằm xuống. Nàng quá mức mệt nhọc, hơn nữa khối thân thể này thật yếu ớt, Huyết Hồ nằm một lát liền nặng nề ngủ.
Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ loang lổ chiếu vào phòng, Huyết Hồ mở đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, từ trên giường bước xuống, cử động thắt lưng một chút, thỏa mãn gợi lên khóe miệng, rất nhanh, nàng liền sửa soạn xong, cố ý vẽ đóa hoa che lấp kiếm hình trên mi tâm. Nhìn lại dung nhan mị hoặc động lòng người, nàng vừa lòng gật gật đầu, tùy ý dùng cây trâm vấn lên mái tóc, dùng qua bữa sáng đơn giản lại bắt đầu chạy đi .
Đến chợ, Huyết Hồ đưa mắt nhìn, rất náo nhiệt, ngựa xe như nước, người đến người đi, thanh âm rao hàng kéo dài không dứt.
Huyết Hồ lập tức bước vào y điếm, lựa chọn một bộ váy dài màu đỏ để thay. Màu đỏ là màu khó mặc nhất, không thích hợp vì có vẻ nó quá mức rêu rao, mà mặc ở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyet-ho-thien-ha-cuong-ngao-sat-thu-phi/76054/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.