Vào mùa đông năm 2013, Bắc Kinh đón một trận tuyết lớn.
Tuyết phủ kín cành cây, nhìn quanh chỉ thấy một màu trắng xóa, như thể muốn chôn vùi tất cả mọi người và mọi việc trong cơn bão tuyết tàn bạo ấy.
Nhưng cơn tuyết lớn đến vậy vẫn không thể ngăn nổi quyết tâm ra đi của một người.
Ngày xuân phân năm đó, người con gái đã yêu Hứa Mặc suốt một năm dứt khoát rời bỏ anh đi. Cô ta rời khỏi Bắc Kinh, bỏ lại anh đang khổ sở níu giữ, bước lên chuyến bay đến New York, bắt đầu một cuộc sống mới.
Mà “kẻ đầu sỏ” khiến mọi chuyện đi đến bước này, lúc ấy lại đang ngồi trong một quán cà phê mang phong cách cổ điển, đối diện người bạn thân, tay cầm ly latte, bình thản ngắm trận tuyết còn sót lại ngoài cửa sổ.
Công nhân vệ sinh đang quét lớp tuyết dày lẫn bùn đất trên đường, chỉ có cành cây trên cao vẫn còn giữ lại một mảng trắng trong.
Khoảnh khắc ấy, Hạ Trúc chợt thấy mình giống như mảng trắng trên cành kia, trông có vẻ trong sạch, tinh khiết, nhưng thật ra bẩn thỉu đến tận xương tuỷ.
Vài ngày trước, cô đã dùng cách hèn hạ và tầm thường nhất để ép bạn gái của Hứa Mặc rời đi.
Trong truyện ngôn tình thường có cảnh mẹ của nam chính lấy tấm chi phiếu ra uy h**p nữ chính. Nhưng lần này, người làm việc đó không phải mẹ của nam chính, mà chính là Hạ Trúc.
Đêm hôm ấy, đèn đuốc rực rỡ, Hạ Trúc đứng trong nhà hàng xoay trên đỉnh Đài Truyền hình Trung ương Bắc Kinh nhìn xuống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hy-su-cua-anh-tong-chieu/2995359/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.