Xe vừa ra khỏi cổng chính Đại học T, Hạ Trúc chợt sực nhớ chiếc túi mình để quên trong lớp.
Nhìn đồng hồ thì thấy đã muộn, không kịp để quay lại.
Nghĩ bụng đợi họp xong sẽ quay về lấy, cô không ngoảnh đầu, lái thẳng đến công ty sản xuất.
Chuông tan tiết vang lên, Hứa Mặc dừng tay, ung dung nói một câu: “Tan học.”
Sinh viên vội vàng chạy ra nhà ăn của trường, anh vừa hạ lệnh, cả lớp đã ào ào đứng dậy tản đi. Hứa Mặc không vội tắt thiết bị, mà đứng trên bục giảng, lặng lẽ chờ sinh viên ra hết.
Đợi đến khi trong lớp chỉ còn lác đác vài người, anh mới bước đến hàng thứ tư từ dưới lên, cạnh cửa sổ.
Cậu sinh viên vẫn cúi đầu cặm cụi chép lại ghi chú, chưa đi. Laptop vừa rơi hỏng, đành viết tay, nên động tác chậm hẳn.
Cảm thấy có một bóng râm không thể phớt lờ phủ xuống đỉnh đầu, cậu ngước lên, bắt gặp gương mặt Hứa Mặc, sững người thốt lên: “Thầy Hứa…”
Ánh mắt Hứa Mặc lướt qua cậu, dừng ở chỗ ngồi trống bên cạnh, thoáng thấy chiếc túi đeo dây xích. Anh khựng một nhịp, bình thản hỏi: “Laptop của em là mẫu gì? Ngày mai thầy mang cho em một cái mới.”
Cậu sinh viên chết lặng tại chỗ, có vẻ không hiểu vì sao thầy lại hỏi vậy.
Chưa đợi cậu kịp nghĩ thông, Hứa Mặc đã vòng lên dãy trước, với tay nhặt chiếc túi dây xích Hạ Trúc bỏ quên trên ghế.
Cô gái này suốt ngày để quên cái này cái nọ, chẳng tin cậy chút nào.
Cậu sinh viên lúc này mới hoàn hồn.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hy-su-cua-anh-tong-chieu/2995386/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.