Hạ Trúc từng nghĩ, Hứa Mặc sẽ không có sự tỉ mỉ, chu đáo như vậy để chăm sóc một đứa trẻ, sau này cô mới phát hiện, tài năng của anh còn vượt xa điều đó.
Khi Hứa Tân Đồng hai tuổi, cô bé bị sốt cao, Hạ Trúc đang mải viết kịch bản trong thư phòng, hoàn toàn không hề hay biết. Mãi đến trưa, cô ra ngoài uống nước, tiện đường ghé qua phòng trẻ con xem thử, mới phát hiện Hứa Tân Đồng đang nằm trên chiếc giường nhỏ khẽ r*n r*.
Ban đầu, Hạ Trúc không nhận thấy có gì bất thường, mãi đến khi bế con gái lên mới cảm nhận được người cô bé nóng rực. Hạ Trúc cuống cả lên, theo phản xạ gọi ngay cho Hứa Mặc, hỏi anh phải làm sao.
Hứa Mặc đang trong buổi tiệc xã giao, vừa nghe tin con gái sốt cao liền giao phó toàn bộ công việc còn lại cho Đoạn Cảnh Du, còn mình lập tức lái xe về nhà, giữ bình tĩnh lý trí suốt cả quá trình để sắp xếp mọi chuyện.
Trên đường đến bệnh viện, Hứa Mặc vừa lái xe, vừa để tâm đến Hạ Trúc ở hàng ghế sau. Thấy cô tự trách đến bật khóc, Hứa Mặc khựng lại một lát, rồi an ủi: “Đừng khóc, không sao đâu, có anh ở đây rồi.”
Hứa Tân Đồng yếu ớt nép mình vào lòng mẹ, níu lấy vạt áo mẹ thút thít khe khẽ, Hứa Mặc nghe mà đau lòng, nhưng vẫn ưu tiên trấn an Hạ Trúc trước, không để cô tự dằn vặt mình quá nhiều.
Trước khi đi, Hứa Mặc đã gọi điện trước cho bệnh viện. Tới nơi, Hứa Mặc đỗ xe, tháo dây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hy-su-cua-anh-tong-chieu/2995455/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.