Shala nhìn Sky quay người và đổ trứng vào chảo. Mắt cô đưa xuống mông anh, và cô nhớ lại nó trông thế nào khi chỉ có mỗi khố bên ngoài. “Nó ở đâu?” Cô hỏi, quyết tâm không nghĩ về các bộ phận cơ thể anh nữa.
Anh ngó qua vai. “Cái gì ở đâu?”
“Máy ảnh của tôi.”
“Nó được an toàn,” anh nói, và lấy một cái bàn xẻng ra khỏi ngăn kéo.
“Anh nhận ra chuyện này lố bịch đến thế nào chứ.”
Anh quay người. “Sao cô không nướng ít bánh mì cho chúng ta? Máy nướng bánh ở trên kệ bếp.” Anh ra hiệu bằng bàn xẻng. “Bánh mì trên giá.”
Shala nhắm mắt, kìm lại khát vọng muốn hét ầm lên. “Anh hẳn cũng nhận ra là, khi thị trưởng quay lại thị trấn ông ấy sẽ xé xác anh vì chuyện này.”
“Phải, tôi biết điều đó,” anh nói.
“Và ông ấy sẽ bắt anh đưa máy ảnh lại cho tôi.”
“Điều đó thì tôi không biết.” Anh lại ra dấu về giá đựng đồ. “Tôi đang làm trứng. Cô có thể nướng bánh chứ.”
Cô đứng đó nhìn anh trừng trừng, cố quyết định xem mình nên (a) nổi khùng lên với anh, (b) hầm hầm lao ra khỏi nhà anh, hay (c) cố nói lý lẽ với anh. Có lẽ vì cô ngửi được mùi trứng và dạ dày cô đã chán ngấy việc mút xương sống, cô chọn (c). Và có lẽ dù rất điên tiết, nhưng cô cũng đã chấp nhận sự thật: cô có hơi sai. Khi cô cầm máy ảnh của mình vào buổi lễ, cô đã phá luật. Cô chỉ cần khiến anh phá lệ cho tình huống này… và có khi còn thuyết phục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/im-mieng-va-hay-hon-em-di/2582783/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.