Cuối cùng anh gật đầu. “Nếu em muốn.”
Julia đợi một lúc, nhưng c đó là tất cả những gì anh định nói. Anh vẫn giữ hai cánh tay cô, những ngón tay vuốt ve làn da mềm mại của cô, làm sống lưng cô nổi gai. Cô cố không nghĩ đến nó, và nhìn anh nghiêm nghị. Tay cô đột nhiên đập mạnh vào ngực anh.
“Lẽ ra em nên bảo là, anh nói trước.”
Anh toét miệng cười, nhưng mắt thoáng cảnh giác. “Em đang biến thành một phụ nữ rất đòi hỏi đấy, biết không?” Anh lẩm bẩm, siết chặt tay cô lần nữa trước khi thả chúng ra và quay người đi. Chỉ ba bước chân anh đã đến cửa sổ, xoay lưng lại phía cô, vén rèm cửa nhìn ra đường phố.
“Sebastian...” Cô đứng yên ngắm nhìn tấm lưng rắn chắc giữa lớp rèm cửa màu hồng. Cô sẽ không ép mà để anh tự nguyện noi1 những gì cần nói.
“Tuần vừa rồi anh đã suy nghĩ rất nhiều,” anh nói với cái cửa sổ, giọng đều đều cứng nhắc. “Thời gian đó trời mưa suốt nên chẳng thể ra ngoài làm việc gì.” Anh dừng lại một lúc mà tưởng như dài vô tận. Julia cưỡng lại thôi thúc muốn nói câu gì đó. Cô hi vọng anh sẽ nói tiếp khi đã sẵn sàng.
“Trong lúc bị cùm chân trong nhà nhìn trời mưa, anh đã nhận ra vài điều.” Anh quay lại nhìn cô, tựa người vào khung cửa sổ, hai bàn tay chống vào bậu cửa. Đôi mắt anh xanh ngắt khi gặp mắt cô - và có vẻ xa vắng. Ngay cả giọng nói cũng dè dặt, và cô nhận ra sự phòng thủ trong đó.
“Anh nhận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/julia-yeu-dau/474197/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.