Khi Rebecca Passeneau ngắm mình trong chiếc áo cưới lộng lẫy, cô biết rằng cô không còn là cô bé của mẹ mình nữa. Con là cục cưng của mẹ. Cô đã nghe những lời yêu thương như thế từ những ngày cô mới chào đời.
Với ba người anh trai lớn hơn, thì không quá khó để tưởng tượng tại sao mẹ cô luôn muốn có một cô con gái. Bố cô cũng vậy, nhưng nhiều năm trôi qua, họ nhận ra rằng thời gian của họ đã hết. Người con trai lớn nhất – Ben, một kẻ liều mạng đã bị giết trước khi cô ra đời. Bố mẹ cô đã hết hy vọng. Họ thậm chí không hề nghĩ tới việc có thêm con. Rồi, thật kỳ diệu, Becky đã ra đời.
- Con gái của tôi – Cô nghe thấy mẹ mình thốt lên từ phía sau.
- Ôi mẹ – Becky thở dài nhưng cô cũng mỉm cười.
Cô tiếp tục ngắm nhìn mình. Cô thật xinh đẹp trong chiếc váy dài màu trắng không dây vai của mình, cô sáng bừng lên giống như những thứ đẹp đẽ và đáng yêu nhất trên thế giới. Micheal sẽ rất hạnh phúc. Với tất cả sự sắp xếp – khách sạn ở Napa, hoa, thay đổi áo cưới phút cuối cùng, cô đã nghĩ rằng ngày này sẽ không bao giờ thực sự đến cả. Nhưng bây giờ nó đã đến rồi. Thứ 6.
Cô Perkins, người bán hàng ở Saks, chỉ có thể đứng nhìn và ngưỡng mộ.
- Cô sẽ làm cho cậu ấy chết vì sung sướng mất, cưng ạ.
Becky quay vòng, nhìn mình rất kỹ qua cái gương ba ô. Cô cười toe toét:
- Mình sẽ như vậy phải không?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-dau-tien-phai-chet/2050108/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.