Đồ trong hầm cũng không nhiều, dựa vào tường xếp khoảng hơn 10 cây cải bắp, góc tường có một đống cát nhỏ.
Diệp Thư tiến lên vạch ra xem là củ cải đỏ, trên giá còn có hai bao tải. Sờ thấy có vẻ một bao cao lương, một bao ngô, ngoài ra không còn gì nữa.
Diệp Thư trèo lên trở về phòng phía đông, lại mở rương ra xem, rương bên trái nhìn là biết đồ của bà nội. Có hai bộ quần áo, cũng đều vá chằng vá đụp. Lại mở rương bên phải, rương bên phải đồ nhiều hơn một chút, có một số dây buộc tóc, găng tay mà cô gái thích.
Diệp Thư cũng không động vào, lại đậy nắp lại, lúc này mới ngồi xuống mép giường nghĩ xem sau này phải làm sao.
Còn đi học hay không, là một vấn đề.
Thực ra theo trí nhớ của nguyên thân, cô ấy đã sớm không muốn đi học nữa.
Bởi vì sau khi ông nội mất chỉ còn lại bà nội, nguyên thân không yên tâm về bà nội. Lại lo không có ông nội là lao động chính trong nhà thì không có tiền nên đã đề xuất với bà nội không đi học nữa, ở nhà kiếm công điểm.
Nhưng bà nội nhất quyết không chịu, nói lúc cha cô còn sống đã nói khi lớn lên sẽ cho cô đi học đại học. Tên Diệp Thư của cô vẫn là nhờ người quân nhân giải phóng đến cải cách ruộng đất trong thôn đặt cho, chính là hy vọng cô đọc nhiều sách.
Cho nên mấy năm nay tằn tiện dành dụm cũng cho Diệp Thư học hết cấp ba, năm ngoái khi Diệp Thư tốt nghiệp cấp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hang-roi-trung-dau-tieu-thu-xuyen-ve-thap-nien-60/2763790/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.