Diệp Thư vừa cho dê uống nước vừa nói với đội trưởng: "Không có chuyện gì đâu bác. Cháu đến trường hỏi bài thầy giáo, tối đến ngủ nhờ ở ký túc xá với bạn học." Cô lại nói với đội trưởng về thời gian thi, đến lúc đó lại phải xin nghỉ.
Đội trưởng không nói gì thêm, dặn dò Diệp Thư đến lúc đó thì đến tìm ông ấy xin giấy giới thiệu, rồi đi về ăn cơm.
Diệp Thư tiếp tục dọn dẹp chuồng dê, thu dọn xong xuôi, chào ông lão rồi trực tiếp vác củi về nhà.
Về đến nhà, Thư đem củi ra sân sau, trải ra phơi, lại lấy số đã phơi khô từ hôm qua bó lại cất vào nhà kho, sau một tháng cố gắng, nhà kho đã chất đầy một phần ba củi khô, chờ khi nào lấy hết số cây khô trong siêu thị ra chắc là đầy.
Nhưng Diệp Thư không dám lấy hết ra một lần, sợ lỡ có người vào sân sau nhìn thấy thì lại không giải thích được, cô chỉ lấy ra một cây khô, đợi lát nữa đi lấy cơm về sẽ cưa ra, số trong siêu thị đều là cây nguyên, đến lúc đó nhóm lửa sẽ bất tiện, đều phải cưa thành từng đoạn nhỏ.
Trong siêu thị của Diệp Thư không có cưa, cái ở nhà là của ông nội nguyên chủ dùng, vẫn luôn treo trên tường, là ngày đầu tiên Diệp Thư đi kiếm củi thấy mệt, từ trong trí nhớ của nguyên chủ moi ra được chuyện ông nội nguyên chủ dùng cưa để cưa gỗ, không phải dùng rìu bổ. Rìu là để bổ củi, chính là khúc gỗ đã được cưa ra, khúc quá to
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hang-roi-trung-dau-tieu-thu-xuyen-ve-thap-nien-60/2763826/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.