Có người tinh mắt nhìn thấy bé gái anh cả Diệp đang bế, buột miệng hỏi: "Anh cả Diệp, cậu bế con bé nhà ai đấy, muốn con gái thì bảo vợ đẻ cho một đứa. Đừng có làm chuyện gì sai trái đấy."
Đến nơi. Diệp Thư bảo anh họ dừng xe, tự mình xuống xe, nhìn mấy người phụ nữ trước mặt, nhận ra là vợ của đội trưởng - dì Phạm, còn có chị Ngọc Bình cùng mấy chị dâu khác.
Cô hơi kích động, tiến lên chào hỏi: "Dì Hoa, chị Ngọc Bình... mọi người khỏe cả chứ ạ!"
Mọi người lúc này cũng đã nhận ra Diệp Thư, mấy năm nay cô không thay đổi gì nhiều, chỉ là ăn mặc đẹp hơn so với lúc ở nhà. Gương mặt cô không thay đổi, thậm chí còn trẻ ra.
Chị Ngọc Bình là người phản ứng đầu tiên: "Là Thư đấy à? Ôi chao! Thư về rồi à, đợi tôi chạy về báo cho bố mẹ chồng tôi biết, mấy hôm trước họ còn nhắc đến em đấy."
Dì Hoa cũng vội vàng đứng dậy, tiến đến chỗ Diệp Thư nắm lấy tay cô nói: "Đúng là con bé Thư thật à? Dì còn tưởng nhìn nhầm nữa chứ? Mấy năm rồi cháu không về? Lần này về thăm nhà à?"
"Con bé Thư vẫn như ngày nào, chỉ là da dẻ hồng hào hơn, còn lại vẫn giống như hồi ở nhà."
"Đúng đấy, không hổ là thành phố lớn, dưỡng người."
……
Mọi người thi nhau trò chuyện rôm rả.
Diệp Thư cũng thân thiết để dì Hoa nắm tay, nhìn thấy dì và các chị, cô cũng rất xúc động, cảm thấy vô cùng gần gũi.
"Dì, mấy năm nay mọi người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hang-roi-trung-dau-tieu-thu-xuyen-ve-thap-nien-60/2764610/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.