Chỉ chỉ mặt mình, nói: "Ta?"
Kyosai nói: "A, chú ý tới . Đây là của tổ tiên lưu lại, đời đời truyền xuống dưới. Mấy ngày hôm trước, sau khi thầy nhìn thấy em, luôn cảm thấy quen thuộc, sau lại nhìn bức họa mới nhớ tới thì ra em thật giống thiếu nữ trong bức tranh. Nhưng rất lạ, trên đời lại có người giống nhau như vậy, cơ hồ giống nhau như đúc."
Ta đổ, người này rõ ràng chính là ta. Nhưng bức họa này sao lại là tranh của tổ tiên hắn , Kyosai Kyosai... Đến gần bức tranh cẩn thận nhìn nhìn, phía dưới có chữ ký, ghi là "Kyosai Kiyomitsu".
Ta vỗ tay một tiếng: "A!"
"Sao vậy?" Hiệu trưởng Kyosai hỏi.
"Không, không có gì." Thế sự thật sự là kỳ quái a, hiệu trưởng Kyosai thì ra là hậu đại của vị họa sĩ kia. Trách không được khi nhìn thấy hắn luôn cảm thấy đã gặp qua ở đâu, nếu tháo xuống mắt kính, hắn thật giống thiếu niên kia.
Kyosai nhìn bức họa nói: "Tổ tiên thầy, Kyosai Kiyomitsu là họa sĩ có tiếng thời ấy, tác phẩm của cụ không nhiều, hơn phân nửa đã phân tán các nơi. Chỉ có một bức tranh này, cụ luôn giữ ở bên người, thầy nghĩ thiếu nữ này nhất định có quan hệ mật thiết với cụ."
Ta đờ ra, lúc đó ta chỉ là thuận tay cứu người, không có ý khác. Ta cũng không nghĩ muốn lừa gạt họa sĩ thiếu niên thuần khiết Chiến quốc!
"Từ nhỏ thầy đã nhìn thấy bức tranh này, khi nhìn thấy em liền có cảm giác như đang nhìn thấy người trong bức tranh bước ra vậy. Vô luận là dung
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-duong-thanh-sesshomaru/1557926/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.