Trong buổi xem mắt lần thứ mười bảy của Hạ Hà Tịch, bà mối Tô làm một chiêu đánh úp bất ngờ không để ai kịp trở tay, dành được thắng lợi tạm thời. Nhưng chưa hưởng thụ thành quả được bao lâu, phiền phức đã ùn ùn kéo tới.
Một tuần sau, Tô Tiểu Mộc bị ép ăn cơm chung với Hạ Hà Tịch. Thực ra, cái “bị ép” lần này của Tô Tiểu Mộc là chủ động, đón tên họ Hạ nào đó khi hết giờ làm, chủ động… tươi cười chào đón.
Vào giờ phút này, trong nhà hàng Tây…
Hạ Hà Tịch thờ ơ nhìn thực đơn, rồi lại liếc nhìn bà mối. Thấy bộ mặt vẫn còn nụ cười cứng ngắc của người kia, anh nhướn mày hỏi: “Muốn ăn gì? Bít tết, sườn cừu hay sườn lợn?”
Tô Tiểu Mộc cười tới nỗi mặt sắp rút gân, trả lời dứt khoát: “Tùy!”
“Thích phần cơm nào? Phần A, phần B hay hai phần hợp lại?”
“Tùy!”
“Món ngọt thì sao? Tiramisu hay kem chuối?”
“Tùy!”
Hạ Hà Tịch nhướn mày, giơ cao thực đơn che khóe miệng đang nhếch lên, nói với phục vụ: “Tôi gọi một phần A, cô này thì…” Hạ Hà Tịch ngừng một lát, cố ý quay lại nhìn Tô Tiểu Mộc vẫn đang cười ngu ngơ, rồi mới chậm rãi nói: “Cho cô ấy một bình cà phê Blue Mountain là được rồi.”
“Hả?” Nghe câu này, hồn vía Tô Tiểu Mộc mới quay lại, nhìn chăm chăm Hạ Hà Tịch, bối rối nói: “Em… không quen uống cà phê Blue Mountain, chua lắm…” Hơn nữa, không phải tới ăn cơm tối sao? Chẳng lẽ tên họ Hạ nào đó muốn đuổi mình đi bằng một bình cà phê?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214506/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.