Bà mối và gã họ Hạ đấu khẩu một hồi, cuối cùng dọa cho anh béo sợ quá mà chạy mất. Bà mối nhoài người lên bờ, mấy trăm tệ tới miệng rồi mà còn bay mất. Bà mối xót xa, vừa lắc đầu vừa chép miệng than vãn: “Tiếc ơi là tiếc, anh béo tốt bao nhiêu…”.
Tên béo nghe thế thì trượt chân một cái, suýt nữa thì bị thương ở thắt lưng, sau đó hắn biến mất với tốc độ của dòng điện. Con cáo họ Hạ thấy vậy, nhếch môi cười, giận dữ: “Tiếc lắm hả, có cần anh đi với em không?”.
“Tất nhiên rồi!”. Bà mối trả lời mà không thèm suy nghĩ, trợn mắt nhìn gã họ Hạ, nói: “Không phải anh với Châu tài nữ đang kề vai sát cánh làm uyên ương tắm suối nước nóng sao? Sao lại ở đây hả?”.
Hạ Hà Tịch giật mình, rồi nheo mắt nhìn bà mối với vẻ suy ngẫm, nói: “Này nhóc, em ghen à?”.
Tô Tiểu Mộc nghẹn họng, không đáp lại được. Mà… hình như câu nói của mình có hơi ghen tức thật…
Hạ Hà Tịch cong miệng lên, ra vẻ vô tội, nói: “Nếu anh nhớ không nhầm, Châu tài nữ là em giới thiệu cho anh mà? Anh và cô ấy ở bên nhau, không phải là điều em muốn thấy sao? Sao lại giận dỗi thế?”.
Bà mối im lặng, cau mày nói: “Nói nhảm ít thôi! Đừng có đánh trống lảng. Em hỏi anh, Châu tài nữ đâu rồi?”.
Hạ Hà Tịch ngẫm nghĩ một lát, rồi mới thản nhiên đáp: “Ừm, nhà cô ấy có việc đột xuất nên xuống núi rồi”.
“Xuống núi rồi?”. Bà mối đảo mắt, lời của con cáo già có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214517/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.