“Người em muốn anh điều tra giúp, đã điều tra được rồi.”
Bà mối đang vui vẻ đùa giỡn, nghe xong thì sững người, bất động ngay tại chỗ.
Hạ Hà Tịch im lặng, đang muốn mở miệng thì đã nghe bà mối hỏi bằng giọng yếu ớt: “Anh nói cho em biết trước, có phải chị ta họ Hạ…”
Hạ Hà Tịch gật đầu, nói rõ ràng: “Hà Kiến Vũ”
Bà mối giật mình, phóng tầm mắt về phái trước, không lên tiếng. Bao năm không gặp, chỉ mong mình hoa mắt nhìn nhầm, kết quả là… nói như thế, chị ta quay về thật rồi, rời xa người đàn ông ấy, quay về thành phố C…bà mối hỏi tiếp: “Chị ta sao rồi? Sao lại nằm viện…” Trong ấn tượng của cô, sức khoẻ của chị ta luôn rất tốt.
Hạ Hà Tịch khựng lại một lát, nói: “Sảy thai.”
Săc mặt bà mối thoáng thay đổi, hoàn toàn im lặng.
Con cáo họ Hạ thấy sắc mặt bà mối xấu đi, cũng nheo mắt nhìn cô, không nói gì. Hai người im lặng một lát, đột nhiên Hạ Hà Tịch nghe tiếng bà mối thở dài: “Cò trắng bay trước non tây, hoa đào nước chảy cá rô to, nón trúc biếc áo tơi xanh, gió thổi mưa phùn nào xá chi.”
Hạ Hà Tịch: “???”
Bài hát này ở đâu ra thế? Tâm trạng của bà mối bây giờ rất chán nản, không phải nên ngâm mấy bài thơ sầu thảm như thế sao? Nếu không thì cũng là: “Hỏi lòng quân có bao nhiêu sầu, như dòng sông xuân chảy về đồng”. Cái, cái…. “cò trắng”, “cá rô” là ý gì chứ?
Đúng lúc đồng chí học sinh xuất sắc Hạ Hà Tịch đang lục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214531/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.