Tô Tiểu Mộc không về nhà mà đi thẳng đến chỗ của Hà Kiến Vũ theo địa chỉ Hạ Hà Tịch đưa.
Qua một con đường nhỏ rợp bóng cây, một dãy những căn nhà xây theo kiểu Âu đột nhiên hiện ra trước mắt. Mỗi căn nhà đều có vườn hoa rộng, bao quanh bằng tường theo lối phục cổ. Phía xa là một cái hồ rộng.
Bà mối bị bảo vệ chặn lại ở bên ngoài, yêu cầu trình chứng minh thư và tên người tới thăm. Bà mối nghĩ một lát, không nói tên Hà Kiến Vũ mà thử nói ra một cái tên khác. Bảo vệ lật đi lật lại danh sách, cuối cùng trả lời: “Số 28, dãy A, cô cứ đi dọc theo bờ sông là tìm được.”
Bà mối khựng lại, khóe môi khẽ nhếch lên, im lặng đi vào.
Ấn chuông cửa rồi đợi trong chốc lát, Hà Kiến Vũ mở cửa mà đôi bên chỉ im lặng. Mãi sau, Hà Kiến Vũ mới nặn ra một nụ cười: “Em gái, lâu rồi không gặp.”
Tô Tiểu Mộc không đáp lời. Ngước mắt nhìn một lượt người phụ nữ trước mặt mình. So với mấy năm trước, chị ta ngày càng xinh đẹp, chín chắn. Dù ở nhà một mình nhưng chị ta cũng mặc một chiếc váy liền chỉnh tề, để lộ dáng người thon thả. Mái tóc xoăn mềm mại được vén gọn gàng ra sau, dùng một cây trâm cài lại, lộ ra chiếc cổ trắng nõn, toát lên vẻ quyến rũ, gợi cảm.
Bà mối nghiêng đầu, cũng đúng, nếu Hà Kiến Vũ không xinh đẹp, sao lọt vào mắt người ấy chứ?
Hà Kiến Vũ bị bà mối nhìn như thế cũng có chút lúng túng, mở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214548/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.