Tới cửa công viên, bà mối mới giãy khỏi móng vuốt của con cáo họ Hạ, ho khan, nói: “Em phải về rồi.”
Hạ Hà Tịch không nói, chỉ đưa mắt nhìn bà mối rồi tủm tỉm cười. Bà mối không dám ngẩng đầu, chỉ cắn răng, giả bộ dữ dằn: “Mặc kệ anh, em đi thật đây!” Tô Tiểu Mộc nói xong bèn quay người bước đi, trong lòng vẫn tự nhắc nhở: Bình tĩnh, bình tĩnh, mấy đứa nhóc ở nhà trẻ cũng nắm tay nhau thế, coi như là… vừa đi nghỉ đông về đi! Bà mối tự an ủi mình như thế, gương mặt đang đỏ tới tận mang tai mới từ từ hạ nhiệt. Nhưng vừa ra khỏi cổng lớn của công viên, bà mối mới phát hiện có gì đó không đúng…
Mình đi một bước, người đằng sau cũng đi một bước. Mình rẽ sang hướng tây, anh ta nhất định không đi hướng đông…
Tô Tiểu Mộc siết chặt tay, quay phắt lại nhìn “con cáo theo đuôi” đang chớp mắt tỏ vẻ vô tội. Cuối cùng không thể kìm được mà hét toáng lên: “Hạ – Hà – Tịch! Rốt cuộc anh muốn làm gì hả???” Được rồi, anh bảo cô đi xem mắt, cô tới rồi. Anh bảo cô đi uống trà, cô cũng uống rồi. Không phải bây giờ lại muốn cùng ăn cơm đấy chứ?
Hạ Hà Tịch vẫn giả vờ vô tội: “Anh không cố ý theo em đâu.”
“Thế anh làm sao?”
Hạ Hà Tịch nghĩ một lát, nói khẽ: “Xe của anh mang đi rửa rồi, mới nãy bạn anh đưa anh tới.”
Bà mối nghiến răng, chỉ sang hướng đối diện: “Bắt taxi thì mời sang bên đó, cảm ơn! Bên này là đường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214551/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.