“Anh đã từng kết hôn.” Vừa dứt lời thì một cơn gió lạnh thổi qua, buốt tớt thấu xương, Tô Tiểu Mộc bỗng hóa đá, cổ họng như bị thít lại, không nặn ra được nửa từ. Có phải là… vừa rồi gió mạnh quá, cô nghe nhầm không?
Nhưng ngay sau đó, Hạ Hà Tịch đã phá nát tất cả huyễn tưởng của cô, nhắc lại: “Năm ngoái về nước anh đã làm thủ tục ly dị.”
Bốn chữ “thủ tục ly dị” làm tim bà mối suýt nữa nhảy ra ngoài, bất giác ôm lấy ngực. Ngẫm nghĩ một lát, im lặng một lát, nhìn trời, ngắm đất, cuối cùng mới nặng nề đưa mắt về phía Hạ Hà Tịch. Cô nghe thấy giọng nói bình tĩnh của mình: “Sao lại ly dị?”
Nhưng câu hỏi này lại khiến Hạ Hà Tịch nghẹn lời, anh do dự một hồi nhưng không đáp, đỡ trán cười khổ: “Nhóc, em có thể phản ứng bình thường một chút được không?” Tại sao trong lòng anh lại có chút thất vọng và khó chịu như thế? Nụ cười treo trên khóe môi Hạ Hà Tịch thoáng chút chua xót, rốt cuộc thì cô bé này vẫn không để tâm tới anh đúng không? Thế nên dù kết hôn làm tiền đề, cô vẫn hướng tới tương lai, mà tương lai ấy chẳng liên quan gì tới quá khứ của anh. Thế nên cô mới không quan tâm tới “vợ cũ” của anh như thế, mới không để tâm tới việc anh đã làm chuyện ấy với người phụ nữ khác hay chưa…
“Ừm.” Tô Tiểu Mộc lại chống cằm nhìn trời, chớp mắt một lát rồi mới hỏi: “Thế nào mới là phản ứng bình thường?”
Lần này con cáo họ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214555/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.