“Anh Hạ, giờ em chính thức thông báo cho anh biết, hình như em có thai rồi.” Nghe xong, Hạ Hà Tịch hóa đá ngay tại chỗ. Bà mối phồng má, mở to mắt nhìn con cáo họ Hạ, thấy anh vẫn không có phản ứng bèn chọc chọc vào anh, bất mãn nói: “Này, này, anh Hạ, anh thế này làm em rất đau lòng đấy…”
Thực ra, mấy ngày trước, bà mối suy nghĩ miên man, phân vân không biết phải nói chuyện này với Hạ Hà Tịch ra sao? Có cần ám chỉ hỏi anh ấy có thích trẻ con không? Có cần chờ tin chính xác rồi mới nói hay không? Có cần… Thế mà tới lúc, bà mối lại làm theo kiểu tùy hứng, nói thẳng luôn.
Nhưng phản ứng hiện giờ của Hạ Hà Tịch… Có phải anh ấy chưa có ý định có con? Câu nói đêm ấy chẳng qua chỉ là… nói thế thôi? Nghĩ đến đây, bà mối từ từ ngước mắt nhìn Hạ Hà Tịch, thấy bộ dạng anh vẫn như bị điểm huyệt, cô bỗng thấy trái tim mình chùng xuống.
“Nếu anh không muốn thì em có thể…” Bà mối vừa nói vừa cố thoát ra khỏi lòng Hạ Hà Tịch. Cô đang định đứng dậy thì bị anh kéo giật lại, ôm siết vào lòng, còn chưa kịp kêu lên thì hai đôi môi đã dán vào nhau. Không thể không nói, kỹ thuật hôn của con cáo họ Hạ kia tốt hơn Tô Tiểu Mộc gấp ngàn lần, anh ôm lấy gương mặt cô, cố gắng biến nụ hôn trở nên dịu dàng. Nụ hôn dài quấn quýt khiến đôi bên đều thở gấp.
Con cáo kia nhìn bà mối, cúi đầu cười khẽ: “Cô Hạ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214571/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.