Dù mới đầu đông, trên đường đã có người mặc áo khoác dày, quàng khăn len, đi găng tay len, mũ nón đầy đủ, trông như một quả cầu tròn vo, vừa ấm áp lại vừa buồn cười. Bà mối hẹn gặp Hạ Hà Tịch ở quán cà phê nhưng cuối cùng lại chạy xuống dưới, đứng bên đường vừa ngắm người qua lại vừa đợi Hạ Hà Tịch.
Hết đèn đỏ rồi đến đèn xanh, cây ngô đồng to lớn giờ chỉ còn là một cái gốc trơ trụi, lẻ loi bên đường…Dù hơi lạnh nhưng bầu không khí ở đây vẫn tốt hơn trong quán cà phê. Khi Hạ Hà Tịch tới thì thấy Tô Tiểu Mộc đang đút hai tay vào túi áo khoác, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, anh bất giác bước nhanh tới gần cô. Đứng trước mặt bà mối, giọng anh hơi cuống lên: “Sao lại chạy xuống đây? Nhỡ lạnh thì làm sao?”
Một bàn tay to lớn vươn tới, kiểm tra xem cô có lạnh không, cô lắc đầu: “Trong đó chán lắm”.
Hai người im lặng, cứ im lặng đứng như thế. Hôm nay, hai vợ chồng không ra sân bay tiễn Jamie là vì đang chuẩn bị đi xem áo cưới. Theo ý của Hạ Hà Tịch, dù có con thật hay không, lễ cưới không thể hoãn được nữa, phải tranh thủ tổ chức luôn dịp này. Còn nữa, Hạ Hà Tịch hiểu, giữa hai người còn thiếu một tín vật quan trọng…
“Đi thôi, người ở cửa hiệu áo cưới đang chờ mình rồi.” Hạ Hà Tịch nắm tay bà mối, vừa nói vừa kéo bà mối đi, nhưng có cảm giác bị đằng sau kéo lại, ngoảnh lại nhìn thì thấy bà mối vẫn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214575/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.