Editor: Sênh Ca
Muốn tìm khách ở vũ trường không khó, nhưng muốn tìm khách bị bệnh hoa liễu (HIV) thì phải mất chút công sức. Nhưng nếu bạn dám bỏ tiền, vậy việc này cũng không còn khó khăn nữa.
"Mẫn tỷ, ai đặc tội chị thế?" Thất Nguyệt tìm một người chuyên môn chạy chân ở Bách Nhạc Môn, gọi là Tiểu Lượng Tử, muốn cậu tìm một khách bị bệnh hoa liễu, hơn nữa còn yêu cầu bệnh càng nghiêm trọng càng tốt. Tiểu Lượng Tử vừa nghe, lập tức biết cô muốn làm gì. Tìm loại khách này, chắc chắn không phải chuẩn bị cho chính mình. Cậu ở phòng khiêu vũ đã lâu, loại chuyện này cũng thấy rất nhiều. Nữ nhân đấu đá, có đôi khi thảm còn hơn chết.
Hiện tại, Thất Nguyệt ở Bách Nhạc Môn xem như tốt số. Cô đàn dương cầm rất tốt, lại xinh đẹp, còn biết ngoại ngữ, tuy rằng tính cách hơi lạnh lùng, không yêu ai, cũng không bồi khiêu vũ, nhưng không biết vì sao, rất nhiều khách đều rất ưa thích cô. Mỗi ngày đều có lễ vật được mang đến tặng cô, nối liền không dứt, hết hoa lại đến giỏ trái cây,... Thậm chí còn có thiếu gia ngoại quốc của Ngân hàng Pháp quốc ngày nào cũng đến nghe cô đàn dương cầm, không biết tiếc tiền là gì, mỗi lần tặng đều là lẵng hoa, lúc nào cũng kêu gào muốn lấy Thất Nguyệt làm vợ. Nhưng nhân gia cô lại không cho người ngoại quốc kia một sắc mặt hòa nhã, thật đúng là kì quái.
"Cái này cậu không cần biết, chỉ cần làm tốt, tôi sẽ không bạc đãi cậu." Thất Nguyệt đưa mười đồng cho Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-thang-cap-cua-bia-do-dan/869816/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.