“Cô Giang Mạn Sanh phải không?” Giọng điệu lịch sự mà xa cách ấy một lần nữa nhắc nhở Giang Mạn Sanh rằng, Lục Kỳ Thần chưa bao giờ thực sự nhớ cô là ai. Theo phản xạ, Giang Mạn Sanh đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc mái trên trán. Giọng cô còn chưa tỉnh hẳn, mang chút uể oải: “Chào anh.” Lục Kỳ Thần chỉ “ừm” một tiếng ngắn gọn rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện. Anh giơ tay ra hiệu, một nhân viên phục vụ lập tức tiến đến xác nhận món ăn. Hơi men trong người Giang Mạn Sanh dường như đã tan biến phần nào khi Lục Kỳ Thần đột ngột xuất hiện. Cô cứ thế nhìn anh chăm chú. Nhà hàng rất yên tĩnh. Ánh đèn ấm áp rọi lên gương mặt trắng nhợt lạnh lùng của Lục Kỳ Thần, tạo nên một bầu không khí xa cách mà Giang Mạn Sanh không tài nào miêu tả được. Có lẽ thời gian đã cho cô cơ hội để nhìn nhận lại mọi chuyện rõ ràng hơn. Cô nhớ về lần thứ hai gặp Lục Kỳ Thần, thời điểm còn học cấp ba. Thực ra đó là ngay sau kỳ thi tháng đầu tiên của năm nhất. Tiếng ồn ào trong lớp vẫn chưa dứt, chuông vào học vẫn chưa reo. Giang Mạn Sanh cầm ly nước ấm quay về, đi vào từ cửa sau phòng học, trong khi thầy giáo dạy hóa đang cầm một xấp bài kiểm tra bước vào cửa trước. Lục Kỳ Thần cũng xuất hiện ở cửa trước, thầy hóa thấy anh liền trêu: “Có chuyện gì thế, học sinh xuất sắc nhất khối?” Lục Kỳ Thần không tỏ vẻ đồng tình với danh hiệu “học sinh xuất sắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2797975/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.