Ngày Triệu Xu rời khỏi Bắc Kinh cũng đã đến. Sáng Chủ nhật, 7 giờ, giờ máy bay của Triệu Xu sẽ cất cánh. Hành lý đã được gửi đi từ mấy ngày trước, chỉ còn lại hai chiếc vali – một to một nhỏ. 5 giờ sáng, Giang Mạn Sanh và Triệu Xu cùng thức dậy. Khi hai người kéo vali xuống lầu thì xe đã đợi sẵn. Triệu Xu cười nhẹ: “Sanh Sanh, chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.” Thật sự sẽ sớm gặp lại sao? Thực ra khi tốt nghiệp đại học chính quy, cô cũng từng tin tưởng chắc chắn rằng sẽ sớm gặp lại các bạn cùng phòng ở đâu đó. Nhưng sự thật thì sao? Sự thật là,họ chẳng bao giờ gặp lại. Nhưng lúc này đây cô không còn buồn nữa. Bởi vì nhớ đến ánh nắng ấm áp hôm ấy trong văn phòng của Lục Kỳ Thần. Cô muốn ôm ấp hy vọng cho mỗi cuộc gặp gỡ giữa người với người. Đã hẹn với Phương Cần Chúng thời gian chuyển nhà là “12 giờ”. Giang Mạn Sanh trở về căn phòng trọ trống vắng, đồ đạc của cô cũng đã gói ghém gần xong. Không có nhiều thứ lắm, chỉ ba chiếc vali. Không biết có thể mang theo mèo con qua đó nuôi không nhỉ. Ngồi trên thảm, Giang Mạn Sanh định nhắn tin hỏi Lục Kỳ Thần qua WeChat, nhưng ngón tay vô ý trượt vào timeline của anh. Trống rỗng. Chỉ có một đường kẻ đen. Tim Giang Mạn Sanh đập loạn nhịp, có phải… cô không có quyền xem không? Tựa đầu lên sofa, nhìn chằm chằm vào đường kẻ đen đó, rồi thiếp đi. Lại ngủ mất rồi. Giang Mạn Sanh có một giấc mơ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2797981/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.