Căn bếp rộng rãi tràn ngập ánh sáng, với tủ bếp gỗ tông màu đen trắng cùng quầy bar ở giữa toát lên vẻ tinh tế. Trên bếp, nồi sườn vẫn đang sôi sùng sục, mang lại không khí ấm cúng cho căn phòng vốn có chút lạnh lẽo này. Lục Kỳ Thần vừa cúp điện thoại, tay buông thõng bên đôi chân dài của mình. Anh định bước về hướng này thì điện thoại lại đổ chuông. Hôm nay là mùng 5 tháng 5, đầu mùa hạ. Nhiệt độ khắp thành phố đang dần tăng lên. Lục Kỳ Thần mặc áo sơ mi trắng dài tay kiểu casual, phối cùng quần tây đen. Tay áo xắn lên hờ hững để lộ cổ tay trắng ngần với những đường gân xanh nổi rõ. Anh lại đưa tay nhấc điện thoại lên. Khi thấy tên người gọi, ánh mắt anh rời khỏi hướng nhà bếp, xoay người bước lên lầu hai. Giang Mạn Sanh vừa mới được Dì Trần gọi. Cửa còn chưa kịp đóng, cô đã vội vàng kéo cánh cửa kính khung nhôm hẹp lại. “Không sao đâu. Chỉ là trên đường bất cẩn va phải thôi ạ” Dì Trần xót xa: “Cháu cũng thật là. Ra ngoài có một chút đã mang thương tích về rồi.” Giang Mạn Sanh thấy không quen khi bỗng nhiên có thêm người quan tâm đến mình như vậy: “Không sao đâu dì Trần. Cháu đã mua thuốc rồi.” Dì Trần cúi xuống kiểm tra túi thuốc lớn trong tay cô: “Sao giống hệt thời cấp ba của Kỳ Thần vậy, cứ không biết giữ gìn bản thân, động một tí là có thêm vết thương mới.” Đây là thông tin cô chưa từng nghe qua. “Dì Trần.” Giang Mạn Sanh ngẫm nghĩ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2797983/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.