Sáng hôm sau, Lục Kỳ Thần tỉnh dậy vì mùi rượu nồng nặc từ chính cơ thể mình. Giang Mạn Sanh cũng đang say giấc bên cạnh anh. Cô nhăn nhẹ mày vì mùi rượu, nhưng vẫn dịu dàng nhìn anh đầy quan tâm: “Anh còn thấy khó chịu chỗ nào không?” Lo cô mệt, Lục Kỳ Thần đỡ nhẹ khuỷu tay cô và lắc đầu. Việc đầu tiên họ làm sau khi thức dậy là tắm rửa, thay quần áo, đổi ga giường và mở cửa sổ để không khí trong lành xua tan mùi rượu. Hôm nay là thứ bảy. Giang Mạn Sanh không có lịch làm việc, nhưng Lục Kỳ Thần có vài việc cần xử lý. Như thường lệ, Giang Mạn Sanh tắm rất lâu. Trong lúc cô còn mải mê trong phòng tắm, Lục Kỳ Thần đã cho quần áo và ga giường vào máy giặt rồi xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. Thứ bảy rảnh rỗi, lần này cô tắm kỹ hơn mọi khi, kỳ cọ đến mức da hồng ửng. Khi Giang Mạn Sanh bước ra với mái tóc còn ướt đẫm để tìm Lục Kỳ Thần, cô thấy bữa sáng đã được anh chuẩn bị sẵn trên bàn. Lục Kỳ Thần đã vào phòng làm việc. Tiếng máy giặt vẫn đều đều vang lên bên tai cô. Mùi sữa tắm và dầu gội thơm thoang thoảng trên người, không khí trong phòng mát mẻ dễ chịu nhờ cửa sổ mở. Giang Mạn Sanh không vội ăn sáng ngay, mà chạy lên lầu sấy khô tóc rồi mới xuống. Cô từ tốn thưởng thức bữa sáng trong nửa tiếng. Vừa lúc máy giặt báo đã giặt xong, cô liền đi lấy đồ ra và cho mẻ đồ tiếp theo vào. Sau khi xong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2798059/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.