Tối nay, phủ nhà họ Long đã thu hút sự chú ý của làng giềng xung quanh bằng việc Long đại đương gia phá lệ không trở về phủ vào đêm Giao Thừa như mọi lần mà lại về vào giữa mùa hạ. Chiều tối mùa hạ khá dài. Ăn cơm xong mà trời vẫn chưa tối hẳn. Khúc nhạc Lệ phượng hoàng như tiếng khóc nỉ non vang ra từ đại sảnh của Long phủ. Tiếng nhạc lạ lùng như tiếng thần chú của cây đàn cổ. Do vậy, Long phủ tối nay chẳng trách lại không có ai chạy đến khiếu nại rằng tiếng đàn kỳ quái của Long Tiểu Hoa - Long đại tiểu thư làm ảnh hưởng đến hàng xóm láng giềng.
- Đàn hay! Khúc nhạc hay! - Một bóng dáng quen thuộc vẫn chưa thay y phục màu trắng đứng trước cổng Long phủ. Nụ cười trên khuôn mặt cũng chưa hề thay đổi. Hắn nghiêng người nói với người mặc đồ đen mang thanh kiếm bạc phía sau mình:
- Xem ra, đúng là Long Hiểu Ất đã lừa ta. Hắn nói Long đại tiểu thư chẳng hiểu biết gì rõ ràng là muốn mượn cớ thoái thác. Khúc nhạc réo rắt, giai điệu nỉ non này không thể là một cô gái chẳng biết gì có thể đánh được.
Nghe câu nói đó, một người hầu vẫn đứng ở cổng Long phủ không hài lòng bĩu môi:
- Hứ! Vị thiếu hiệp này là người vùng khác ư? Vị tiểu thư đó của Long phủ sao có thể đánh được khúc nhạc này. Khúc nhạc này là do nhị tiểu thư nhà họ Lâm chúng tôi chơi đấy. Tiểu thư nhà chúng tôi sáu tuổi đã có thể ngâm thơ, bảy tuổi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khach-diem-dai-long-mon/1662040/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.