Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Linh lực chợt cứng lại.
Tất cả ồn ào náo động đột nhiên im bặt.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào mặt Nguy Tình, nhìn thấy trong mắt trào ra ý cười điên cuồng, như buồn như vui, như yêu như hận.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, mở to hai mắt nhìn, nghi là tiếng ù ù trong tai chưa tan hết, mới nghe được lời nói vớ vẩn như thế.
“Cô nói cái gì?” Tạ Tầm đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía Nguy Tình, hắn cau mày, run giọng nói, “Mụ điên này nói hươu nói vượn gì vậy!”
Nhưng ánh mắt hắn vẫn không nhịn được mà hướng về phía Yến Tiêu, đôi mắt phượng trong trẻo ấy vì kinh ngạc mà phủ lên một màn sương mù.
“Sư phụ …” Yến Tiêu hơi nhíu mày, mờ mịt quay đầu nhìn về phía Nguy Tình, “Người … người đang lừa hắn sao.”
Cơn lạnh dâng lên từ đáy lòng, khiến nàng không kiềm được mà run rẩy, mắt phượng thất thần, giọng nàng nhẹ như liễu tơ, bị thổi tan vào trong gió dữ.
Nguy Tình dở khóc dở cười, đủ loại mùi vị thiêu đốt trong lòng, một đôi mắt không kìm được những cảm xúc mạnh mẽ và phức tạp, nên hóa thành những giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống.
“Ha ha ha ha …” Nguy Tình vừa căm hận vừa thống khoái, lại vừa bi ai nhìn Tạ Tầm, “Trời sinh đạo cốt, ngàn năm khó gặp, tại sao lại có đến hai người xuất hiện cùng một thời đại? Ngươi nhất định chưa từng nghĩ đến … Tạ Tầm, ngày đó ta bế đứa trẻ sơ sinh trong tã lót đến gặp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khang-khit-phong-nguyet-tuy-vu-nhi-an/1984220/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.