Thái tử đại hỷ, vừa định chấp thuận thì Chu Phỉ đã lên tiếng cắt ngang.
"Phụ thân ta thân thể yếu nhược, đường đi hòa đàm xa xôi xóc nảy, ta nguyện thay phụ thân đi sứ, nếu không thành công xin lấy cái chết báo quốc."
Lời lẽ hào hùng của Chu Phỉ rất hợp ý Thái tử.
Không đợi Chu đại nhân kịp ngăn cản, Thái tử đã gật đầu đồng ý.
Trong triều có hoạn quan do ta sắp xếp mật báo tin tức, nên ta đã biết rõ sự tình ngay lập tức.
Chuyện đã không còn đường cứu vãn, ta vội vàng hồi phủ để sắp xếp nhân thủ.
Hộ vệ trong phủ đều được tập hợp đầy đủ, ta còn tìm đến tộc trưởng Hải gia để mượn thêm một nhóm hộ vệ tinh nhuệ nhất.
Sau khi nhân sự đã ổn thỏa, ta đích thân rót rượu tráng hành cho từng người, hứa hẹn sẽ ban thưởng hậu hĩnh.
Nếu ai vì bảo vệ Chu Phỉ mà thương tàn hay hy sinh, phủ công chúa sẽ phụng dưỡng cha mẹ già và nuôi nấng vợ con họ suốt đời.
Dưới sự k*ch th*ch của tiền bạc và đãi ngộ hậu hĩnh, mấy trăm tráng sĩ hộ vệ đều sục sôi khí thế, đập bát minh chí.
Sau đó, ta mang theo những trân bảo quý giá nhất tìm đến nhà Hàn tướng quân, người sẽ dẫn quân lần này.
Hàn phu nhân và ta đã từng gặp nhau vài lần, thấy ta tới liền vội vã ra đón.
Ta đem mọi chuyện phân định rõ ràng.
Đầu tiên là dùng lời lẽ mềm mỏng cầu xin, sau đó mới ném xuống những lời nặng nề.
"Lần này xuất chinh, ta không cầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khanh-vi-som-som-chieu-chieu/3019422/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.